Câu chuyện học ngữ âm của tôi
Trong một giờ học tiếng Anh, khi cô giáo đang tập trung vào hướng dẫn cách đọc từ “Basket” thì tôi đã quay ra bình luận với bạn bè. Điều này làm
cô giáo rất tức giận và đã gọi tôi đứng lên. Tôi không biết giải thích thế nào nhưng từ “ Basket” tôi đã học rồi và có những kỷ niệm khó quên với từ này và muốn quay ra chia sẻ với bạn bè. Đơn giản vậy thôi nhưng cô đã không hiểu tôi,cứ nghĩ là tôi có ý chê cách phát âm của cô.
Chẳng là thế này, hồi trước đó tôi có học lớp tiếng Anh ở nhà ông trẻ tôi,cómột bạn cũng đứng lên đọc từ này, và cũng gặp rất nhiều ngượng ngịu.
Như thế này: Basket:
Bát sứt ( không đúng rồi, đọc lại đi!)
Bát sít ( chưa đúng!)
Bát kít ( đọc lại đi! )
Bát cứt ( Một loạt tiếng cười nổ tung lớp học!)
Sự cố phát âm này mỗi khi nhắc lại đều khiến tôi phải buồn cười. Và đơn giản là tôi nhớ lại điều này trong một tiết học của cô, khiến cho tôi lại gặp
một sự cố với cô. Cô đã bắt tôi đứng dậy và có ý hiểu lầm tôi. Nhưng tôi chẳng muốn giải thích làm gì vì nói ra thì buồn cười lắm! Nhưng mà tôi lại đang đối mặt với một sự cố còn trầm trọng hơn cả cậu bạn hồi xưa của tôi:
“Cô giáo bắt đầu thay đổi suy nghĩ về tôi”. Từ trước đến giờ cô luôn coi tôi là một học sinh giỏi nhất lớp và cũng rất khiêm tốn, ví dụ như việc tôi có thể biết trước được hôm nay cô giáo sẽ dạy những từ mới gì, hay có thể đoán trước được cô giáo ra đề thi như nào, nhưng tôi luôn giữ kín điều này, coi như chưa biết để cô giáo dạy có hứng hơn, có thể nói như vậy cũng được.
Giờ cô đã bắt đầu nghi ngờ tôi về tính khiêm tốn rồi và khoảng cách giữa hai cô trò trở nên xa hơn.
Thực sự tôi đã gục mặt xuống bàn mà khóc nhưng cũng không muốn cố biết là tôi đang khóc. Có lẽ cô không thể hiểu được là tôi đang khóc vì điều gì. Tôi khóc vì có thể cô sẽ dần quên cái tên của tôi và tôi không còn được học môn tiếng Anh một cách thoái mái như xưa nữa.
Điều này còn thậm tệ hơn khi cô giáo chủ nhiệm biết chuyện này nữa chứ.Tình hình xấu đi nhiều rồi! Tôi biết điều này và mong những ngày
tháng này qua đi mau! Và trong các tiết tiếng Anh sau đó, dường như cô ít gọi tôi phát biểu hơn,những ngày xưa đâu rồi. Tôi dần dần cũng ngại giơ tay, chỉ nghĩ trong đầu là để dành cho người khác phát biểu, mình biết rồi, cô có dạy cũng bằng thừa.
Từng tiết học trôi qua, dường như điều này khiến cho tôi giảm sút niềm đam mê ít nhiều. Tôi vẫn muốn trở thành trung tâm của mọi sự chú ý trong
các tiết học tiếng Anh, tôi muốn là học sinh giỏi tiếng Anh nhất lớp,tôi muốn tham dự các kỳ thi tiếng Anh và đoạt giải…
Tôi muốn dần lấy lại hình ảnh của mình trong mắt cô,tôi muốn trở lại ngày xưa, vì thế tôi đã cố gắng trong từng tiết học của cô, tập trung phát biểu ý kiến xây dựng bài và ghi chép bài đầy đủ.Tôi vẫn còn yêu thích và đam mê môn tiếng Anh và tôi vẫn còn rất “yêu” cô! Và cô có lẽ cũng hiểu được điều này.Về điểm số và kiến thức thì cô luôn coi tôi là số 1 về môn tiếng Anh.
Rồi một lần, sau tiết học,cô nói với tôi rằng: “ Cô biết em là học sinh giỏi tiếng Anh nhất lớp, nhưng em hãy học đều các môn khác nữa chứ đừng
quá chú trọng vào một môn. Không nên đặt hết trứng vào một giỏ mà. Bởi sau này có thể em cũng chưa chắc là có theo nghiệp tiếng Anh hay không.
Hãy cố gắng lên em nhé!”

Responses